Trong mắt người khác, “em” là kiểu người có phần kiêu ngạo:không thích ồn ào, chẳng mấy khi cười đùa, luôn giữ khoảng cách với thế giới.Em quen ở một mình, quen im lặng, quen chờ nắng lên trong những buổi sáng rất sớm – như thể chỉ khi không ai chạm tới, em mới thấy an toàn.
Nhưng thật ra, em chỉ đang tự bảo vệ mình.
Cuốn sách này viết về những con người như thế – những “chú nhím” của thế giới hiện đại. Ai cũng mang trong mình những chiếc gai nhọn: gai của tổn thương cũ, của sợ hãi, của những lần đã từng yêu nhưng không được đáp lại dịu dàng. Chúng ta giơ gai ra không phải vì muốn làm đau người khác, mà vì sợ chính mình sẽ đau thêm lần nữa.
Thế nhưng, Nam Hữu Tiên Sinh không kể câu chuyện ấy bằng sự bi lụy. Từng trang viết nhẹ nhàng mở ra một niềm tin rất nhỏ:- những chiếc gai cũng có thể mòn đi, nếu gặp đúng người, đúng sự kiên nhẫn, đúng một vòng tay đủ ấm.
- Em thật giống một chú nhím, nhưng anh vẫn rất muốn ôm emkhông phải là lời tỏ tình vội vã, mà là một lời hứa dịu dàng:rằng yêu thương không nhất thiết phải làm đau,rằng có những người sẵn sàng đứng lại thật lâu, chỉ để chờ em hạ gai xuống.
-Đây là một cuốn sách dành cho những ai:
Từng yêu rất dè dặt
Từng sợ hãi khi ai đó đến quá gần
Và vẫn âm thầm mong một cái ôm đủ an toàn để không phải phòng thủ nữa
Một cuốn tản văn để đọc chậm, để thấy mình trong đó, và để tin rằng:chúng ta không cần phải là những chú nhím suốt đời.



