Giao Thừa là một tập truyện ngắn rất “Nguyễn Ngọc Tư” – lặng lẽ, ít lời, nhưng dư âm thì ở lại rất lâu. Không ồn ào, không kịch tính, mỗi câu chuyện trong sách giống như một lát cắt mỏng của đời sống miền quê Nam Bộ, nơi con người mang trong mình nhiều nỗi buồn hơn là những gì họ nói ra.
Giao thừa – khoảnh khắc chuyển giao giữa cũ và mới – trong sách không hẳn là niềm vui sum vầy. Đó là lúc con người đối diện với cô đơn, chia ly, những điều đã mất và những điều không kịp nói. Các nhân vật của Nguyễn Ngọc Tư thường đứng bên lề cuộc sống: người rời quê, kẻ ở lại, người đi mà không biết mình đang tìm gì, người ở mà chẳng biết còn chờ ai.
Văn phong của tác giả mộc mạc, tiết chế, giàu khoảng trống. Chính những khoảng trống ấy buộc người đọc phải tự lấp đầy bằng trải nghiệm của chính mình. Đọc Giao Thừa, ta không thấy bi kịch lớn, chỉ là những nỗi buồn rất quen: buồn vì không thuộc về, buồn vì thương mà không giữ được, buồn vì biết mọi thứ rồi cũng trôi qua.
Cuốn sách không mang đến hy vọng rõ ràng, nhưng lại cho người đọc một cảm giác rất thật:👉 được thấu hiểu,👉 được ngồi xuống nghỉ ngơi,👉 và được chấp nhận rằng có những nỗi buồn không cần phải chữa lành ngay.
- Vì sao nên đọc Giao Thừa?
Văn học giàu cảm xúc, tinh tế, đúng chất Nguyễn Ngọc Tư
Phù hợp với người yêu truyện ngắn, thích đọc chậm và suy ngẫm
Dành cho những ai từng thấy mình lạc lõng giữa các ngã rẽ cuộc đời
Một cuốn sách để đọc vào đêm muộn, hoặc những lúc lòng cần yên tĩnh
- Giao Thừa không dạy bạn phải sống thế nào.Cuốn sách chỉ nhẹ nhàng nhắc rằng: ai rồi cũng có một khoảnh khắc đứng giữa ranh giới của đi – ở – quên – nhớ, và điều đó hoàn toàn bình thường.



