“Em từng nghĩ, có những nỗi đau sẽ theo mình suốt đời.
Những đêm dài đến mức ánh sáng dường như chỉ là ký ức.
Cho đến khi anh xuất hiện —
không ồn ào, không vội vã,
chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh, như thể đã ở đó từ rất lâu.
Anh không hứa sẽ xóa đi quá khứ.
Anh chỉ nói: ‘Nếu em còn sợ bóng tối, anh sẽ đi cùng em cho đến khi trời sáng.’
Và lần đầu tiên sau rất nhiều năm,
em tin rằng rạng đông thật sự có thể đến.”
“Em từng nghĩ tình yêu phải là điều gì đó rực rỡ và mãnh liệt.
Cho đến khi anh xuất hiện — không ồn ào, không hứa hẹn những điều xa xôi.
Anh chỉ lặng lẽ bước bên em qua những ngày mưa gió,
kiên nhẫn nghe em kể về những nỗi buồn cũ,
và dịu dàng nhắc rằng:
‘Không sao đâu, anh ở đây.’
Có lẽ tình yêu thật sự không phải là tìm được người hoàn hảo,
Mà là tìm được người sẵn sàng ở lại.”