top of page
Swaying Tall Grasses

KHI TÌNH YÊU PHẢI CÚI ĐẦU TRƯỚC LÒNG TỰ TRỌNG

Dù bão giông trong lòng có lớn đến đâu, thế giới bên ngoài vẫn trôi đi lặng lẽ như thế.

Có những cái tên, chỉ cần nhắc đến thôi đã đủ khiến trái tim ta hẫng đi một nhịp. Có những quá khứ, ta dùng cả lý trí để phủ nhận, nhưng lại dùng cả trái tim để khắc ghi.

Cầm trên tay cuốn tiểu thuyết “Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn nhớ” của Lục Xu, tôi bất giác chạnh lòng ngay từ tựa đề. Nó không đơn thuần là tên một cuốn sách, nó giống như một lời khẩn cầu, một bí mật được giấu kín dưới lớp vỏ bọc của sự kiêu hãnh.

Khi tình yêu phải cúi đầu trước lòng tự trọng

Lục Xu chưa bao giờ là người kể những câu chuyện cổ tích màu hồng. Văn của cô thực tế, đôi khi lạnh lùng đến mức tàn nhẫn, bóc trần những góc khuất tâm lý mà phụ nữ chúng ta thường cố tình lờ đi.

Cuốn sách này kể về một hành trình "gương vỡ lại lành", nhưng con đường để những mảnh vỡ ấy liền lại đầy rẫy những vết xước của thời gian. Nhân vật trong truyện không còn là những cô cậu bé bồng bột. Họ là những người trưởng thành, mang trên vai gánh nặng của trách nhiệm, của định kiến, và của cái tôi quá lớn.

"Tại sao lại sợ anh ấy biết tôi còn nhớ? Bởi vì trong tình yêu, kẻ nào không buông bỏ được, kẻ đó là người thua cuộc."

Câu chuyện là một cuộc đấu tranh nội tâm dai dẳng. Giữa việc thừa nhận tình cảm để được yêu thương, và việc im lặng để giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng, cô gái ấy đã chọn cách thứ hai. Một sự lựa chọn đau lòng nhưng đầy kiêu hãnh.

Màu của ký ức

Bìa sách với tông màu xanh ngọc bích trải dài như một thảo nguyên bao la, hai bóng người nhỏ bé đứng giữa đất trời. Hình ảnh ấy gợi lên một nỗi buồn man mác nhưng rất đỗi bình yên. Nó nhắc nhở tôi rằng: Dù bão giông trong lòng có lớn đến đâu, thế giới bên ngoài vẫn trôi đi lặng lẽ như thế.

Đọc Lục Xu, bạn sẽ không tìm thấy những soái ca hoàn hảo hay những nữ chính ngây thơ. Bạn sẽ thấy chính mình – những con người có khiếm khuyết, biết đau, biết toan tính, nhưng vẫn khao khát một bến đỗ bình yên.

Gấp lại trang sách...

“Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn nhớ” không phải là cuốn sách để đọc vội. Đó là cuốn sách để nhâm nhi vào một chiều mưa, bên tách trà nóng, để thấy trân trọng hơn những người đang ở lại, và nhẹ nhàng mỉm cười buông tay những bóng hình đã cũ.

Nếu bạn đang tìm kiếm một khoảng lặng để đối diện với chính trái tim mình, hãy để Lục Xu dẫn lối.

 
 
 

Bài đăng liên quan

Xem tất cả
Khi những câu chuyện cất lời,

"Góc đọc dành cho tiếng Việt của mình hôm nay chào đón những cái tên không hề xa lạ: Thục Linh, Rosie Nguyễn... Có một sức hút khó cưỡng từ những trang sách mang đậm văn hóa, tâm linh và cả những nỗi

 
 
 

Bình luận


Bookshelf With Books
Wooden Surface Texture

CONTACT US

  • Pinterest
  • Instagram
  • Etsy
  • X
bottom of page