Tiếc Rằng Mình Chẳng Đợi Được Nhau là cuốn sách dành cho những người đã từng yêu rất nhiều, chờ rất lâu, nhưng cuối cùng vẫn phải học cách buông tay để tự cứu lấy mình.
Cuốn sách không cổ vũ sự níu kéo, cũng không tô hồng chia ly. Thay vào đó, từng trang viết nhẹ nhàng nhắc nhở rằng: mọi cảm xúc đều có giới hạn, và khi nỗi buồn đã vượt quá khả năng chịu đựng, buông tay không phải là yếu đuối—mà là một dạng dũng cảm.
Qua những đoạn tản văn ngắn, sâu và rất đời, tác giả dẫn người đọc đi qua cảm giác thất vọng, cô đơn, và cả những khoảng lặng sau chia tay. Để rồi ở đó, người đọc nhận ra một điều giản dị: bình yên không đến từ việc có ai đó ở lại, mà đến từ việc chính mình chịu bước tiếp.
Cuốn sách giống như một người bạn ngồi cạnh bạn trong những ngày mệt mỏi—không khuyên răn, không thúc ép—chỉ lặng lẽ nhắc rằng: bạn xứng đáng với một cuộc sống nhẹ nhõm hơn.
Đây không phải cuốn sách khiến bạn quên đi nỗi buồn ngay lập tức. Nhưng nó giúp bạn ngừng trách bản thân vì đã buồn quá lâu.
Tiếc Rằng Mình Chẳng Đợi Được Nhau dành cho những ai đã từng nghĩ rằng: chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi, người kia sẽ quay lại. Nhưng rồi nhận ra, có những mối quan hệ không kết thúc vì hết yêu, mà vì đã yêu đến cạn kiệt.
Giọng văn của Khải Vê chậm, thẳng và đủ tỉnh táo. Không gieo hy vọng mơ hồ, không hứa hẹn điều kỳ diệu. Cuốn sách chỉ giúp bạn hiểu rằng:yêu là gia vị,không phải lý do để đánh mất chính mình.
Đọc xong, bạn có thể vẫn buồn. Nhưng đó là nỗi buồn đã biết đường rút lui, biết lúc nào nên dừng lại để sống tiếp những ngày tử tế hơn với bản thân.
Một cuốn sách dành cho những người đã yêu đủ nhiều để học cách buông.
Không dạy bạn quên, chỉ giúp bạn đứng dậy.
Đủ yêu thì giữ. Đủ buồn thì buông.



