Trốn Lên Mái Nhà Để Khóc là một cuốn sách dành cho những tâm hồn nhạy cảm, nơi người ta cho phép mình buồn một cách lặng lẽ và khóc mà không cần phải giải thích. Cuốn sách mở ra một không gian rất riêng—như mái nhà cũ trong buổi chiều gió thổi—để người đọc tạm rời xa thế giới ồn ào bên dưới.
Những trang viết của LAM không kể câu chuyện lớn lao, mà gom nhặt những mảnh cảm xúc rất đời: nỗi cô đơn, sự mệt mỏi, những ngày chênh vênh không biết nói cùng ai. Văn phong dịu, chậm, giàu hình ảnh, để mỗi đoạn văn như một khoảng nghỉ—đủ để người đọc thở sâu, lắng lại và nhận ra rằng việc yếu đuối cũng là một cách tồn tại.
Cuốn sách không dạy bạn cách mạnh mẽ hơn. Nó chỉ ngồi cạnh bạn, lắng nghe, và nói khẽ: “Bạn có quyền buồn. Và bạn không hề sai khi buồn.”
Đây là cuốn sách nên đọc vào những ngày lòng nặng trĩu. Trốn Lên Mái Nhà Để Khóc không khiến nỗi buồn biến mất, nhưng giúp nó trở nên nhẹ hơn, hiền hơn, để bạn có thể ôm lấy chính mình và bước tiếp chậm rãi.



